7/03/2007
Thật là nhàm chán quá đi thôi...
6/30/2007
Quyết định khó khăn..
Hôm nay mình sẽ phải đứng trước một quyết định khó khăn..huu biết làm sao đây, đi hay ở ?
. Nếu chuyển qua môi trường mới (cty mới ) thì mình sẽ có môi trường phát triển hơn và tất nhiên thì mức lương củng cao hơn..ở đó có thể học hỏi hơn và sẽ làm việc nhiều hơn nhưng ở đây củng không phải là không phát triển, công ty củng đang đổi thay từng ngày..xếp củng đang đổi thay để làm cho công ty phát triển hơn dù vẫn còn nhiều điều bất cập và đây đó vẫn còn nhiều chổ làm cho mình chưa hài lòng. Dù vậy nhưng ở đây thì công việc của mình củng đã quen, mọi người thì rất thân thiên
và xếp thì rất tình người (hiii ) nên công viêc sẽ bớt áp lực hơn...cộng với trong thời gian này mình còn phải làm luận văn nữa
mà cái này mới là cái quan trọng nhất trong thời gian này (tiền giờ đâu đã là tất cả với mình nhỉ
)giờ mà qua chổ mới thì mình lại phải làm lại từ đầu ( 2 tháng thử việc ) và phải luôn cố gắng hết mình
.huu, phân tích đi tích phân lại
rút cục củng chẳng biết quyết định sao dù đã lùi hẹn trả lời với bên đó mầy ngày rồi..người cần hỏi và muốn hỏi củng đã hỏi , người bảo nên đi ngưoi bảo không ..rút cục chỉ có một câu "đi hay không tùy em .."hiii.Thuiii, phải tự mình quyết định thôi ..??? đi hay ở ..???
6/29/2007
NẾU BỖNG TA CHÁN NHAU
Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.
Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.
Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.
***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.
Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!
Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.
***
Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.
22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”
Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.
Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…
Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”
Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.
Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”
Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”
Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.
Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”
Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.
“Em ơi,
Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.
Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?
Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!
Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”
Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.
Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”
Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.
(ST)
6/01/2007
10 bí quyết tìm việc và thành công trong CNTT ở châu Á
1. Gây sự chú ý
Sự chú ý đầu tiên mà ứng viên có thể tạo ra cho nhà tuyển dụng là thông qua bản tóm tắt thông tin về bản thân và quá trình làm việc (Curriculum Vitae - CV). Ashran Dato Ghazi, Tổng giám đốc điều hành (CEO) của Asiastream Group, một công ty ở Malaysia, nói: “Các nhà tuyển dụng xem xét rất nhiều CV mỗi ngày và vì vậy bạn cần phải biết cách gây sự chú ý nơi họ. Hãy thể hiện tính cách của mình qua CV.” Ghazi khuyên các sinh viên mới tốt nghiệp nên liệt kê toàn bộ những công việc mình đã làm ở trường đại học như là một cách xây dựng các thành tích cho mình trong CV.
Đối với những người đã có kinh nghiệm làm việc, Yeo Gek Cheng, Giám đốc Hudsons IT&T (IT&Telecommunications) ở châu Á, khuyên rằng bên cạnh phạm vi công việc của mình nên nói thêm những thông tin khác, nhất là các thành tích trong công việc, các kỹ năng “cứng”. Yeo nói: “Các nhà tuyển dụng có xu hướng sơ tuyển các ứng viên dựa vào những kỹ năng “cứng” cơ bản của họ trước khi mời họ phỏng vấn để kiểm tra lại xem họ có thật sự phù hợp với công việc hay không. Tại các buổi phỏng vấn, các nhà tuyển dụng chủ yếu kiểm tra các kỹ năng “mềm” của ứng viên”.
Các chuyên gia khuyên rằng, một trong những cách tạo ra sự khác biệt cho mình là tranh thủ lấy các giấy chứng nhận chuyên môn.
2. Chuẩn bị một CV tốt
Nên chuẩn bị những CV khác nhau cho các công việc dự tuyển khác nhau, đó là lời khuyên của Stella Thevarakam, Giám đốc nhân sự khu vực của ISS Consulting, một công ty tư vấn công nghệ có các cơ sở ở Malaysia, Singapore, Thái Lan và Indonesia. Thevarakam nói: “Không nên làm những CV quá chung chung và gửi cho hàng loạt các tổ chức khác nhau. Ứng viên cần nhấn mạnh các sở trường, thế mạnh của mình. Cũng nên nêu ra các kinh nghiệm thực tế khi ứng viên tham gia vào các dự án mà ứng viên có sử dụng kiến thức của mình. Những hồ sơ như vậy thường có khả năng lọt vào vòng trong rất cao”. Thevarakam khuyên thêm rằng CV là phương tiện đầu tiên để các ứng viên tự giới thiệu mình với nhà tuyển dụng, vì vậy các ứng viên muốn tìm một cơ hội thử thách mới cần phải trình bày CV của mình một cách rõ ràng, đi sát vào công việc.
3. Sử dụng các mối quan hệ quen biết
Các mối quan hệ cá nhân sẽ trở nên rất hữu ích khi các ứng viên đi tìm một việc làm. Yeo của Hudsons IT&T nói: “Trong khi xem quảng cáo tuyển dụng trên báo chí, trên các trang web tuyển dụng, thông qua các dịch vụ tuyển dụng chuyên nghiệp vốn là những cách phổ biến để tìm việc, các ứng viên nên nhớ rằng tìm việc thông qua các mối quan hệ quen biết cũng có thể là một cách làm rất tốt”.
4. Có kỹ năng giao tiếp tốt
Robert Lim, Phó chủ tịch phụ trách khối doanh nghiệp của SMR Technologies, cho biết ở nhiều nước, điển hình như Malaysia, bên cạnh các kiến thức về kỹ thuật thì nhu cầu về lao động chuyên môn trong lĩnh vực CNTT có thể sử dụng được tiếng Anh tốt đang rất lớn. Ngoài kỹ năng về ngôn ngữ, ứng viên cũng phải thể hiện được tác phong chuyên nghiệp thông qua cách ăn mặc, tính đúng giờ, quan tâm đến công việc bằng cách chuẩn bị công việc kỹ càng trước khi đến công sở hay gặp gỡ đối tác.
5. Có khả năng làm chủ công việc
Dù là làm việc ở bộ phận kỹ thuật hay kinh doanh, điều quan trọng là phải làm chủ được công việc của mình. Yeo của Hudsons nói: “Có khả năng trình bày một cách chi tiết các kế hoạch kinh doanh và các chiến lược của mình vẫn chỉ mới là một điều kiện cần. Bạn cần phải có khả năng triển khai các kế hoạch, chiến lược đó để đem lại những lợi ích cụ thể cho doanh nghiệp”.
Kỹ năng “cứng” và kỹ năng “mềm” phải đi song hành với nhau cho bất cứ một công việc nào, ở bất cứ vị trí nào. Yeo nói thêm: “Chúng tôi đã từng chứng kiến nhiều ứng viên có kỹ năng kỹ thuật rất xuất sắc nhưng lại gặp khó khăn trong việc trình bày những ý tưởng của mình. Ngược lại, cũng có những ứng viên có thể trình bày tốt các ý tưởng, chiến lược của mình nhưng lại thiếu khả năng lập ra một kế hoạch hành động”.
6. Suy nghĩ như một doanh nhân
Không nên nghĩ rằng bạn không thể trở thành một doanh nhân nếu bạn đang phải làm thuê cho ai đó. Ghazi cho biết, hiện nay các nhà tuyển dụng thường tìm những ứng viên không chỉ có những kỹ năng cần thiết cho công việc mà còn phải biết “suy nghĩ như một doanh nhân”. “Hãy mạnh dạn trình bày những ý tưởng mới, đề xuất các phương pháp mới để xử lý công việc. Các công ty năng động thích những ứng viên như vậy”.
7. Tuân thủ chính sách của công ty
Có rất nhiều trường hợp khiến những người lao động trong lĩnh vực CNTT bị mất việc. “Việc không tuân thủ các quy định, nguyên tắc quan trọng của doanh nghiệp là một nguyên nhân. Làm “tay trong” cho các vụ mua bán cổ phiếu của công ty hay biển thủ các nguồn quỹ của công ty là một ví dụ. Làm việc không có hiệu quả trong một thời gian dài cũng là một trường hợp khác”, Yeo giải thích như vậy. Ông nói thêm: “Chúng tôi đã có trường hợp một ứng viên bị sa thải vì ngủ trong khi làm việc. Có một số công việc đòi hỏi nhân viên phải ngồi yên trước màn hình máy tính cả ngày như công việc phát triển CNTT”. Ngoài ra, theo Thevarakam, sử dụng Internet cho những mục đích cá nhân trong thời gian làm việc cũng là một điều khiến nhiều nhân viên trong các công ty CNTT gặp không ít rắc rối.
8. Áp dụng kiến thức thích hợp
Lạm dụng những kiến thức CNTT mà mình đã học được đôi khi là nguyên nhân khiến các nhân viên trong lĩnh vực này “tự kết liễu” sự nghiệp của mình. Chẳng hạn, theo lời giải thích của Thevarakam, các nhân viên CNTT sử dụng kiến thức chuyên môn của mình để thực hiện các hoạt động bị cấm như tấn công (hacking) vào các hệ thống để lấy những thông tin mang tính riêng tư và bảo mật.
9. Không ngừng học hỏi
Các nhân viên CNTT nên liên tục cập nhật các thông tin, các xu hướng phát triển mới trong ngành và không nên chỉ trông cậy vào các khóa học, các buổi hội thảo và các cuộc triển lãm mà công ty cử mình đi tham dự. Thevarakam nói: “Có thể tự tìm hiểu, thu thập và cập nhật thêm các kiến thức mới mà không phải quá tốn kém bằng cách lên Internet, tham gia vào các hiệp hội, viết blog…”.
10. Sẵn sàng đón nhận các nhiệm vụ, thử thách mới
Thevarakam khuyên: “Các nhân viên CNTT nên sẵn sàng đón nhận thêm các trách nhiệm, thử thách mới. Chẳng hạn, nếu bạn là một người mới tốt nghiệp và được tuyển dụng để làm một nhà tư vấn SAP nhưng sau đó công ty bạn cần một người được đào tạo về Peoplesoft và sẵn sàng đào tạo bạn thì bạn nên chấp nhận cơ hội đó để mở rộng kiến thức. Nếu chỉ chăm chăm theo đuổi một kỹ năng chuyên môn nào đó, bạn sẽ tự làm cho mình trở nên lạc hậu và thừa thãi đối với tổ chức của mình”.
Theo BusinessWeek, TBVTSG
3/26/2007
đối thoại với chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết
bà con nào chưa nghe đoạn đối thoại giữa thanh niên, sinh viên, trí thức với chủ tịch nước và lảnh đạo các bộ ngành thì vào đây mà xem nhé..mình thấy rất hay mà lại thiết thực với tuổi trẻ chúng ta. mổi người thì sẽ có một kết luận riêng khi xem nhưng riêng mình thì thấy rất hay nhất là phần trả lời của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ( rất thẳng thắn, trả lời súc tích, chân tình, đúng vấn đề được hỏi và củng rất hóm..)..xem và ngẩm về mình ...cố lên Nam ơiii
link: http://www3.tuoitre.com.vn/media/Index.aspx?Playing=Media%3d911
3/17/2007
5 tật xấu của "sinh viên thời đại"
| Đại đa số sinh viên là những người năng động, tự tin, nhiệt tình đầy bản lĩnh. Bên cạnh đó còn rất nhiều, rất nhiều sinh viên “nhiễm” thói xấu có hại cho bản thân. |
|
Ngủ nhiều và lười Ngủ nhiều đôi khi được xem như “hội chứng” tập thể của sinh viên, nhất là vào mùa đông. Cả phòng đóng cửa ngủ, phòng này ngủ, phòng bên cạnh cũng… ngủ. Một lần đến kí túc xá trường X thăm đứa em họ. 9 giờ sáng mà không khí vẫn im ỉm, không thấy động tĩnh gì. Tôi cứ tưởng đang vào dịp hè. Đứa em tôi bảo: em lên chuông dậy rồi, mở mắt thấy chưa đứa nào dậy, lại... ngủ tiếp! Không chỉ ngủ vùi hai ngày cuối tuần, kịch bản những ngày trong tuần… vẫn vậy. Có sinh viên bỏ học để ngủ bù buổi tối thức khuya quá vì… xem phim. Có sinh viên cố gắng dậy sớm đi học từ tiết hai. Nói là lên giảng đường mà có “chiến đấu” tới cùng đâu. Lại vật vã trên bàn và rồi “ngàn thu” khi nào không hay. Nghĩ mà thương. Hết giờ đôi khi không biết đường mà về. Thấy sinh viên ngủ nhiều mà sợ. Hằng - sinh viên năm thứ 3 HVNH được bạn bè cùng phòng đặt cho biệt danh là “công chúa ngủ trong chăn”. Hễ đi học về là Hằng ngủ. “Thà ngủ còn hơn ăn cơm”- đó là triết lý sống của cô. Ngủ nhiều đến nỗi hai mí mắt Hằng lúc nào cũng híp lại, hai má thì căng tròn trông thật dễ thương. Do ngủ nhiều nên Hằng chẳng biết gì về tình hình trong kí túc xá, cả chuyện ở lớp và cả cuộc sống nhộn nhịp bên ngoài. Bạn bè rủ đi chơi cũng… chào thua cô nàng hay ngủ như Hằng. Một ngày 24 tiếng đồng hồ mà ngủ hơn một nửa, thậm chí 2/3 số thời gian trên. Đôi mắt lúc nào cũng lim dim, nhìn đời chỉ bằng 3/4 con mắt mà thấy buồn… Tiến sĩ văn học Đoàn Hương trong một lần lên lớp đã phải thốt lên: Tôi chẳng thể nào hiểu nổi sinh viên bây giờ họ đọc gì. Tiểu thuyết Tố Tâm của Hoàng Ngọc Phách nằm ở khu sách đại hạ giá có 2000 đồng mà không ai ngó ngàng. Vào thời tôi, chính cuốn tiểu thuyết đó đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của một thế hệ độc giả… Thầy giáo dặn đọc kỹ giáo trình bài giảng, sinh viên vẫn… ngoan cố không chịu đọc với lý do không có thời gian và giáo trình khô khan, cứng nhắc. Lớp tổ chức giao lưu đá bóng thông báo các bạn đi cỗ vũ. Trận đấu diễn ra với lượng khán giả khiêm tốn, chỉ điếm trên đầu ngón tay. Cứ kêu ca phàn nàn chưa lần nào tham gia phong trào Đoàn, Hội nhưng khi có phong trào lại không đi. Tệ hơn các bạn sinh viên nữ còn lười cả… đi ăn cơm. Đến bữa nhờ ai mua cơm được thì tốt, không thì ăn mì tôm, đỡ mất công đi xuống căng tin. Việc hôm nay chớ để ngày mai, sinh viên ta bây giờ có việc hôm nay là họ có thể để đến tuần sau, tháng sau, thậm chí là năm sau. Hoàn thành được thì tốt, không hoàn thành được thì chặc lưỡi: kệ, chơi cái đã !!! Đến khi “nước sôi lửa bỏng” nên mới sinh chuyện đối phó, sinh nạn tiêu cực trong thi cử. Kết quả tốt thì không sao, lỡ “sẩy” chân thì đỗ lỗi cho thầy cô giáo, đỗ lỗi cho giáo trình. Thật là đường nào cũng nói được. Bệnh lười khiến không ít sinh viên mất đi “kháng thể” chống chọi với phong ba bão táp cuộc đời. Họ ngại khó, ngại khổ, ngại va chạm. Họ bê trễ trong học hành, trong mọi hoạt động của đời sống. Và khi ra trường sự khắc nghiệt của công việc làm họ cảm thấy ngột ngạt, thậm chí bỏ lỡ nhiều cơ hội. Giờ cao su Mới đây đất nước xinh đẹp Peru mở một chiến dịch “chống lại giờ cao su”, họ cho rằng đây là thói xấu ảnh hưởng tới công việc và năng suất lao động. Ở nước ta thói quen xấu này không chỉ hình thành nơi công sở, cơ quan Nhà Nước mà ngay cả tầng lớp sinh viên tri thức cũng bị… dính. Giờ học chính thức từ 7 giờ thì hơn 7 giờ sinh viên mới có mặt. Không biết ai chờ ai nhưng thực tế ở một số giảng đường thầy giáo “chờ” sinh viên là chuyện có thật 99,9%. Giao lưu, hội thảo dành cho sinh viên bao giờ cũng cao su thời gian từ 30 phút đến 1 tiếng đồng hồ là chuyện… đời thường. Ai cũng nghĩ chắc họ cũng như mình, chưa ai đến đâu mà vội. Chậm một tí, muộn một tí chẳng ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới nên chẳng cần phải… vội. Hình như cụm từ “thời gian cao su” đã ăn sâu vào tiềm thức của sinh viên nên chẳng ai trách được ai. Không chỉ cao su thời gian từng giờ, sinh viên bây giờ có xu hướng kéo dài thời gian từng ngày, từng tháng. Thời gian nghỉ tết tương đối dài, vậy mà ra tết một tuần rất nhiều giảng đường vắng sinh viên như Chùa Bà Đanh. Chẳng hiểu sinh viên cao su thời gian tết để đi chơi cho đã hay vì một lý do nào đó mà chỉ có sinh viên mới biết. Thiếu tự tin Có ý kiến cho rằng người Việt ít khi chủ động bắt chuyện, không thích trò chuyện với người lạ. Họ sẵn sàng bỏ qua nhiều cơ hội để làm quen, sinh viên cũng vậy. Thiếu tự tin khiến sinh viên không phát huy sáng tạo cá nhân. Sẵn sàng đi theo lối mòn có sẵn, nhất là trong học tập. Đó là điều đáng phê phán. Giảng viên giảng bài, phía dưới sinh viên nói chuyện riêng. Lúc giảng viên dành thời gian cho sinh viên thảo luận, phát biểu ý kiến thì… ngồi im. Một thực tế là sinh viên năm thứ 3, thứ 4 đại học mà còn ngại phát biểu ý kiến hoặc trình bày trước đám đông vì thiếu tự tin, thiếu thói quen suy nghĩ, đi học chỉ biết chép chính tả. Vì thiếu tự tin mà không ít sinh viên ta khi tiếp xúc với khách du lịch nước ngoài bị “cứng lưỡi” không thốt được từ nào tử tế. May ra chỉ bi bô vài câu giới thiệu họ tên, quê quán, chỉ đường cho khách tây là cùng. Dẫu rằng thâm niên học ngoại ngữ của các bạn đâu phải tính từng ngày mà phải mất 3 năm, 5 năm, có nơi 7 năm. Lý giải cho sự “không nói được” là vì run quá!!! John Goodman, giám đốc chương trình đào tạo doanh nghiệp trường đại học tổng hợp nam Califomia từng phát biểu rằng: Có rất nhiều phẩm chất hình thành nên một nhà doanh nghiệp thành công, trong đó phải kể đến yếu tố: bạn có tự tin vào khả năng của mình không? Phong cách thế hệ mới? Sinh viên có lắm điều hay mà còn nhiều cái dở, cái xấu. Hình như ở lứa tuổi này sinh viên chưa ý thức, chưa làm chủ được bản thân nên một số sinh viên cả nam và nữ đều sống buông thả, không có trách nhiệm với tương lai. Sinh viên nam nghiền game, chơi điện tử, say sưa với ma men suốt ngày đêm. Nhiều sinh viên nữ muốn chứng tỏ bản lĩnh nữ nhi, ta đây là sành điệu, là biết đời cũng zô, cũng uống, cũng chiến đấu đến “giọt rượu” cuối cùng. Gần đây dư luận phản ánh nhiều tình trạng giới trẻ “chăm chỉ” đi chùa, trong đó có sinh viên. Hành vi đó là tốt, đáng khen ngợi nếu như: sinh viên ta đừng ăn mặc quá “tươi mát” làm ảnh hưởng đến chốn linh thiêng nơi cửa chùa. Sinh viên tiếp thu ngôn ngữ một cách ồ ạt mà thiếu sự chọn lọc. Họ sẵn sàng gọi bố mẹ là ông bô bà bô, ông già bà già, gọi người yêu là lão ấy, gọi thầy giáo là ông… Thôi thì, nói theo ngôn ngữ trẻ là bó tay. Ai cũng có tật xấu, biết mình có tật xấu là tốt, sửa tật xấu lại càng tốt hơn. Dường như sinh viên chúng ta cứ vùi đầu vào tật xấu, rủ nhau dính vào tật xấu, tuyên truyền tật xấu cho nhau. Mà chưa có ai đi tiên phong trong phong trào chống những tật xấu của mình cả. Bạn nghĩ sao về điều này? |
| 24H.COM.VN (theo Vietnamnet) |
3/03/2007
Buồn và chán nản quá đi thôi
Đã từ lâu rồi không vào blog..hôm nay sao mới vaò được mấy bữa mà lại chán, nản và buồn thế này..cuộc đời ơi sao ta lại thế này chứ..sao mình kém cỏi và bất lực thế này.Mình biết phải vượt qua thôi nhưng sao vẩn thấy buồn và nản thế này chư, thất vọng về bản thân mình quá đi thôi...
